Chồng mù làm đôi chân cho vợ bệnh tật suốt 29 năm lam lũ cuộc đời

0
51

Tại Trùng Khánh, Trung Quốc có một câu chuyện cảm động kể về một đôi vợ chồng già. Suốt 29 năm qua, ông chồng mù ngày nào cũng cõng bà vợ bị bệnh ra đồng làm việc.

loading...

Tại ngôi làng Yong’an phía Tây Nam Trung Quốc, có một đôi vợ chồng nông dân già rất thương nhau. Bà Xu Houbi bị bệnh còi xương nên đi lại vô cùng khó khăn, năm 1988 chồng của bà là ông Cao lại bị mất thị lực.

Nhưng dường như khó khăn không làm họ cảm thấy bất hạnh mà chỉ để chứng minh tình nghĩa giữa họ đậm sâu đến ngần nào. Cũng kể từ ấy, mỗi ngày ông Cao đều đặt bà Xu vào một chiếc gùi lớn và đeo lên lưng đưa ra đồng.

Vậy là, giờ đây người vợ là đôi mắt, người chồng là đôi chân, họ cùng nhau đi đến bất cứ nơi nào họ cần đến. Trên đoạn đường mòn từ nhà ra đến cánh đồng mà ông bà đã đi mấy chục năm nay, dáng ông Cao gầy gò còng xuống, đeo trên lưng chiếc gùi đặt vợ mình bên trong đó, tay ông cầm chiếc gậy lần lần tìm đường theo sự hướng dẫn của bà Xu.

Trong thửa ruộng nhỏ, ông Cao đỡ vợ mình ra đến luống rau để bà nhặt cỏ, còn ông ngồi đợi ở bờ ruộng, cảnh tượng như vậy cứ thế đã diễn ra 29 năm rồi. Ông ngồi đó, tuy không thấy được vợ, nhưng ông và bà đều có thể cảm nhận được ân tình qua lời nói và hành động mà họ dành cho nhau.

Cuộc sống vốn chẳng ban tặng cho họ được hưởng những vật chất cao sang hay cuộc sống viên mãn, nhưng bằng sự yêu thương và có trách nhiệm với nhau, họ đã cõng nhau đi trong suốt những chặng đường. Khi số phận đã an bài họ lại, họ chấp nhận nó rồi nương tựa vào nhau mà sống cho trọn nghĩa vợ chồng.

Trong lúc bà Xu nhặt cỏ chăm rau thì ông Cao ngồi đợi bên vệ đường, cái hạnh phúc thật giản đơn mà thấy sao thấy ấm lòng đến lạ. Khi bà xong việc lại quay đến gần bên ông, ông Cao lại nhấc vợ mình lên cho vào chiếc gùi rồi cõng bà về nhà, qua bao năm tháng vất vả điều còn lại trong họ là sự yêu thương, nếm trải đủ nắng mưa gió bão. Họ vẫn luôn trân trọng từng thời khắc được ở bên nhau.

Vậy mới biết cái đạo nghĩa vợ chồng của những người xưa thật đáng trân quý. Hạnh phúc đơn giản chỉ là khi người ta hài lòng với những gì thuộc về mình, có bất hạnh khổ đau mới thấy giá trị của hạnh phúc đích thực, mới thấy mình kiên cường dũng cảm… Biết hy sinh, chia sẻ cũng là một đức hạnh của cuộc đời mỗi con người.

 

2. Chuyện tình ấm áp của cặp vợ chồng nông dân nghèo nắm tay nhau qua 25 mùa mưa nắng

Bộ ảnh ’25 năm gắn bó cánh đồng’ ghi lại nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của vợ chồng chú Thượng và cô Thanh đã khiến dân mạng “phát sốt” trong thời gian qua. Không chỉ là bộ ảnh đẹp lung linh với những rặng ngô “xanh ngát xanh”, đằng sau đó là cả một chuyện tình bình dị mà vô cùng ấm áp.

Mến nhau từ lần gặp đầu tiên, bao thương nhớ gửi hết vào mùa lúa chín…

Cách đây 25 năm, khi ấy cô Thanh mới 16 tuổi, chú Thượng thì 18. Hai người gặp nhau rất tình cờ, lúc đó cô là người từ nơi xa đến mót lúa còn chú thì đang chăn trâu trên cánh đồng.

Thế rồi, câu chuyện tình yêu đã bắt đầu, từ ánh nhìn trìu mến đầu tiên trên cánh đồng lúa xanh ngát, và đến tận bây giờ, vẫn ngọt ngào, tươi xanh như màu lá năm ấy, dù thời gian đã phủ trên gương mặt của cả hai những đốm da nâu vất vả nắng mưa.

Câu chuyện tình vẫn tươi xanh như màu lá năm ấy, dù thời gian đã phủ trên gương mặt của cả hai những đốm da nâu…

Chú vẫn thương cô dịu dàng như thuở mới yêu, vẫn chỉ thích ăn cơm cô nấu, vẫn ngồi trước hiên ngóng cô đi chợ về, rồi trêu ghẹo cô và đuổi nhau chạy lòng vòng như những đứa trẻ. Dường như 25 năm chỉ là mới hôm qua mà thôi.

Chú vẫn thương cô dịu dàng như thuở mới yêu

Ngồi nghe cô chú hồi tưởng về những ngày mới quen nhau mà vừa buồn cười lại ngưỡng mộ. Cô và chú đâu có được gặp nhau nhiều, mỗi năm trông ngóng mãi mới có được một vụ lúa chín để gặp mặt cho đỡ nhớ nhung.

Ở vùng quê nghèo này, muốn gửi thư tay cho nhau cũng khó chứ nói gì đến dùng điện thoại giống như bây giờ. Ấy vậy mà, cả hai người vẫn một lòng với nhau suốt 3 năm trời cho đến về chung một mái nhà. Hồi xưa ấy, tình yêu sao mà trong sáng, nên thơ đến lạ lùng…

Hồi xưa ấy, tình yêu sao mà trong sáng, nên thơ đến lạ lùng…

Mà ngày đó, vùng sông nước miền Tây này còn nghèo lắm, chú Thượng và cô Thanh cũng như bao cặp vợ chồng nông dân khác ở Sóc Trăng, khi lấy nhau về chẳng có lấy một tấm hình chụp chung, đám cưới cũng chẳng được tổ chức, chỉ có vài mâm cơm mời họ hàng, rồi “cứ thế thương nhau thì mà về chung sống”.

Cô chú vẫn luôn vui vẻ, lạc quan, bất chấp cái nghèo cứ bám riết mãi chẳng chịu buông.
Gần nửa đời người sống bên nhau trong căn nhà nhỏ bao quanh là đồng ruộng, chú Thượng và cô Thanh đã cùng nhau xây dựng tổ ấm. Nghề nông vốn một nắng hai sương, cơ cực trăm bề, mùa vụ lúc được, lúc mất. Thế nhưng, cô chú vẫn luôn vui vẻ, lạc quan, bất chấp cái nghèo cứ bám riết mãi chẳng chịu buông.

Có chăng thì nuôi thêm đàn chó để chăm sóc như khi tụi nhỏ còn ở nhà…

Sinh ra được hai người con, cô con gái lớn đi lấy chồng xa, cậu con trai thứ sau khi học đại học thì về Cần Thơ lập nghiệp, chú Thượng và cô Thanh đến tuổi xế chiều lại tiếp tục bầu bạn bên nhau. Chẳng mong gì, chỉ mong con cái sống hạnh phúc, còn hai vợ chồng thì cứ ở với nhau như thế đến cuối đời là mãn nguyện lắm rồi. Có chăng thì nuôi thêm đàn chó để chăm sóc như khi tụi nhỏ còn ở nhà…

Những khoảnh khắc ngọt ngào bình dị khiến bao người ao ước…

Nhìn bộ ảnh vô cùng giản dị, chân thực mà dạt dào tình cảm của cô chú hẳn bạn cũng cảm nhận được tình yêu ấy ngọt ngào như thế nào. Người chụp nó lại chẳng phải là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, chỉ là một chàng trai trẻ vì quá ngưỡng mộ câu chuyện tình của cha mẹ nên muốn lưu giữ lại những ký ức đẹp của gia đình mà thôi.

Chẳng cần chu du thắng cảnh trời Tây, chẳng cần đến nơi non xanh nước biếc…

…chỉ là khung cảnh quẩn quanh trong vườn ngô quen thuộc sau nhà 2 người cùng chăm sóc…

Đôi vợ chồng trung niên cứ thế vui vẻ cười nói, vô tư dành cho nhau những cử chỉ lãng mạn
Chẳng cần chu du thắng cảnh trời Tây, chẳng cần đến nơi non xanh nước biếc, chỉ lấy khung cảnh quẩn quanh trong vườn ngô quen thuộc sau nhà. Cũng chẳng cần trang điểm hay làm tóc cầu kỳ, chỉ là trang phục nông dân thường ngày, tay còn lấm lem bùn đất, mà sao bộ ảnh lại dễ thương, ngọt ngào đến thế.

Cứ nhìn thấy đôi vợ chồng trung niên vui vẻ cười nói, vô tư dành cho nhau những cử chỉ lãng mạn mà cảm thấy ấm áp, nhẹ nhàng vô cùng. Có mấy ai biết được, họ đã đi cùng nhau hơn nửa cuộc đời…

Chỉ cần nắm tay nhau bình an đi hết con đường cuộc đời…

Người ta vẫn nói, tình yêu thực sự không cần những lời có cánh, chỉ cần nắm tay nhau bình an đi hết con đường cuộc đời.

loading...

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN